Chuyển đến nội dung chính

Nhật ký nghỉ hè 10

Chẳng hiểu sao anh lại mỉm cười
Trong cái cảnh lẽ ra là nên khóc…

Thế là hắn có vợ…

Hắn có vợ khéo còn bất ngờ hơn chuyện anh Tràng nhặt được vợ và ly kì hơn chuyện Chí Phèo ở bờ sông đêm trăng sáng. Ừ. Nói chung là tự dưng hắn có vợ. Vợ hắn – chẳng phải người yêu hắn, cũng chẳng phải người hắn yêu. Cái trò chơi vợ chồng ấy xuất phát từ cái kiểu cười cợt đong đưa vô tội vạ của hắn. Ngày xưa hắn thấy mấy đôi yêu nhau hay mấy đứa con gái gọi nhau là vợ chồng hắn buồn cười lắm, nghe cứ kinh kinh. Ngày ít xưa hơn 1 chút, hắn có người yêu, hắn thỉnh thoảng cũng gọi người yêu hắn là vợ, ít thôi, hắn cũng thấy ngại ngại. Ngày ít xưa hơn chút nữa, hắn thấy cái chuyện vợ chồng ấy nó cũng là một trò chơi thôi. Mà đã là trò chơi, thì cứ chơi sao cho vui là được…

…Ngày hôm nay, vợ hắn ôm hắn khóc dưới một trời mưa tầm tã… (Nghe lãng mạn như phim Hàn ấy nhỉ ?)… Còn hắn ngồi vắt chân cắn hạt hướng dương, ăn lạc rang húng lìu, uống bia và tán phét với vài người bạn xung quanh, thỉnh thoảng gạt gạt nước mắt cho vợ hắn. Rất là éo le…

Cả nằm mơ hắn cũng chẳng tưởng tượng ra một cái khung cảnh như thế. Một trời mưa tầm tã, vài người bạn ngồi bên cái mái hiên bé tẹo mưa hắt tóe loe, vừa uống bia vừa nói chuyện. Bên vai hắn là một người con gái nửa say nửa tỉnh, ôm hắn nấc lên từng tiếng… Chính hắn cũng chẳng hiểu cảm xúc lúc bấy giờ là cái cảm xúc chết tiệt gì… À… mưa lạnh…

Khóc chán, vợ hắn đùng đùng đòi đi tìm người yêu… Vợ hắn cũng từng có người yêu. Người yêu của vợ hắn giờ ở xa cả ngàn cây số. Thế rồi vợ hắn cứ thế thẫn thờ đi dưới mưa như trong phim người ta hay chiếu. Để mặc hắn và một người bạn đội mưa đi tìm… Mưa rả rích. Hai kẻ - tự nhận mình là những gã trai viển vông và thất bại, lang thang đi tìm vợ hắn. Hắn vừa lo lo vừa vui vui. Chẳng hiểu… Cảm xúc thật lạ… Hắn chẳng uống nhiều. Chắc do mưa…

Hắn lai vợ hắn về. 10h đêm. Đường Trường Chinh nước ngập ngang bắp chân. Cả hai chẳng nói gì. Hắn cũng chẳng biết nói gì. À hắn lẩm nhẩm mấy câu thơ của Lưu Quang Vũ :

Lá cơm nguội rụng vàng mặt phố

Mùa đông sắp tới rồi

Mùa đông này ta sẽ phải chia tay

Một chuyện chia tay có gì đâu em nhỉ

Một chuyện tình tan vỡ có gì đâu…

“Vợ lạnh, ôm được không?” – Hắn cười. Đã quá lâu rồi không có một bàn tay đan qua lưng hắn...

Hắn chơi trò chơi vợ chồng chắc là khéo hơn trò chơi tình yêu… Ừ. Có lẽ thế thật. Mà đã là trò chơi, thì cứ chơi sao cho vui là được…

Tự dưng hắn nhận ra có những thứ tình cảm, có những mối quan hệ khiến hắn ấm lòng và vui vui lạ. Chẳng cứ phải tình yêu… Hắn cười. Hôm nay hắn thấy mình thật là tử tế…

 

Hà Nội, ngày 30 tháng 7 năm 2012

Lạc Rang

À mà lạc rang húng lìu ăn ngon phết…

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ngày cũ đã qua...

Trong khi chờ đợi Phần 2 của "Nơi mùa thu bắt đầu...". Vô tình anh có một cuộc trò chuyện với một nhân vật của Phần 1. Kiểu như "Tâm sự đêm khuya" ấy. Và anh muốn viết 1 cái gì đấy. Dạo này anh thèm được viết như người ta thèm uống nước vậy. Anh viết 1 cách điên loạn và lảm nhảm. Giống như trong 1 thời gian dài những câu chữ ấy bị dồn nén lại và đến bây giờ thì nó cứ thế phun ra một cách hỗn loạn không theo một trật tự nào cả. Đêm nay, hay nói đúng hơn là sáng nay (vì có lẽ mặt trời cũng sắp lên rồi) anh lại viết. À nhưng đừng ai nghĩ rằng anh bị tự kỉ hay tâm thần zở hơi gì mà anh thức khuya thế. Anh hoàn toàn bình thường. Lý do anh viết bài này cũng bình thường như mọi điều bình thường khác trong cuộc sống của anh thôi. Đơn giản là anh ngồi chơi game với mấy thằng bạn anh đến 2h30 sáng, anh đang chuẩn bị tắt máy đi ngủ thì bất ngờ người ấy xuất hiện. Và cũng như vài lần trước đây, 2 người bắt đầu nói chuyện. Những câu chuyện không đầu không cuối, những câu chuyện,...

Ký sự tình yêu - Kỳ 4: Yêu... Không yêu...

Có yêu thì nói rằng yêu Không yêu thì nói một điều cho xong Nhưng mà anh thích lông bông Anh không thèm nói cho lòng (em) tương tư :-" ... Giá mà tình yêu đơn giản như trò chơi bói cánh hoa… Yêu. Không yêu. Yêu. Không yêu. Yêu. Không yêu. Yêu… Nhưng mọi thứ lại không chỉ có hai nửa như thế. Rằng người ta chẳng thể nào mà chia những mối quan hệ ra làm hai: Yêu và không yêu. Hay thậm chí, “yêu” và “không yêu” cũng chẳng phải là điểm đầu và điểm cuối của cái quá trình phát triển tình cảm bình thường. Nếu mọi thứ cứ đi theo đúng lộ trình của nó từ “không yêu” đến “yêu” rồi ngược lại thì chắc các nhà làm phim (đặc biệt là Hàn Xẻng) và các tiểu thuyết gia sẽ chẳng còn gì mà mổ xẻ khai thác, người đọc chúng ta cũng chẳng có nhiều cơ hội mà khóc lóc sụt sùi nức nở cho những câu chuyện tình yêu ngang trái lâm li ướt át đau đớn tuyệt vọng rung động cả đất trời… ... Yêu thương là cảm giác. Mà đã là cảm giác thì chẳng thể nào nắm bắt được. Giữa “yêu” và “không yêu” đôi khi mong manh như bứt m...

Sống có nguyên tắc

"Nếu cứ mãi giữ NGUYÊN ắt một ngày sẽ TẮC"  Anh là một thằng sống có nguyên tắc. Hẳn là nhiều người đọc xong sẽ bật cười mà rằng “Thằng này mà còn gọi là có nguyên tắc thì chắc đến Chí Phèo cũng sống có nguyên tắc được!”. Nhưng sự thật thì anh tự thấy mình sống có nguyên tắc. Và tất nhiên, Chí Phèo, cũng có một phần nào đấy của sự sống có nguyên tắc (thí dụ như nguyên tắc “chỉ rạch mặt ăn vạ khi có đông người” hay nguyên tắc “giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực và cảm tử”). Anh thì không thích giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực, và càng không thích rạch mặt ăn vạ (ăn vạ thì có thể chứ rạch mặt thì không). Nhưng anh vẫn là người sống có nguyên tắc.